Nhà thờ Vĩnh Sơn Đà Lạt

Nhà thờ Vĩnh Sơn còn có tên gọi khác là Domaine de Marie với một lịch sử lâu dài và thiết kế kiến ​​trúc là rất hài hòa hấp dẫn là lý tưởng cho khách du lịch.

Không ai có thể phủ nhận rằng Đà Lạt nổi tiếng là một trong những thành phố hấp dẫn nhất ở Việt Nam, do kiến trúc của nó là sự kết hợp của phong cách Pháp và Việt Nam.

Nhà thờ Domaine de Marie, còn được gọi là Nhà thờ Mai Anh hoặc Nhà thờ Cherry, là nhà của các nữ tu Công giáo La Mã của Sứ mệnh Từ thiện. Trên thực tế, đó là lý do tại sao nhiều người nghĩ rằng có một sự quyến rũ nữ tính gắn liền với kiến trúc của nhà thờ. Nằm trên một ngọn đồi đẹp ở số 1 Ngô Quyền, Phường 6, cách trung tâm thành phố khoảng 0,6 dặm về phía tây nam, đó là một tổ hợp kiến trúc rộng 29,6 mẫu bao gồm nhà thờ chính và hai tu viện. Nó cung cấp một tầm nhìn toàn cảnh cảnh đẹp của thành phố.

Nó được xây dựng từ năm 1930 đến 1943 theo phong cách Pháp năm 17. Trước năm 1975, đây là tu viện chính với hơn 50 nữ tu, phần lớn là người Việt Nam hoạt động xã hội như mở trại trẻ mồ côi và mẫu giáo. Tuy nhiên, bởi vì kiến trúc của nó là sự kết hợp hài hòa giữa nghệ thuật phương Tây và nghệ thuật dân gian Việt Nam, nhà thờ chắc chắn nổi bật so với những kiến trúc khác được tạo ra trong cùng thời đại.

Khuôn mặt thoáng mát bên ngoài

Với diện tích 12ha, nhà thờ được xây dựng theo phong cách Tây Nguyên, ngoài phong cách châu Âu còn có sự kết hợp hài hòa giữa châu Âu và châu Á. Hệ thống mái nhà có hình dạng như rồng của người dân tộc thiểu số Tây Nguyên.

Nhà thờ tọa lạc trên một ngọn đồi ở Đà Lạt. Nó được xây dựng theo phong cách gợi nhớ kiến trúc Pháp thế kỷ. Các bức tường được làm bằng đá vôi hồng. Nhà thờ có các cửa sổ bằng kính màu và một bức tượng Nữ hoàng Trinh nữ với 3 mét đứng trên toàn thế giới.  Bức tượng giống như một phụ nữ Việt Nam và được kiến trúc sư người Pháp Jonchère thiết kế vào năm 1943. Nó được bà Decoux tặng. Được gọi là “Nhà thờ Mai Anh” của người dân địa phương, nó được mô tả là sự kết hợp giữa kiến trúc Pháp và Việt Nam.

Ảnh hưởng của Pháp có thể được nhìn thấy trong các bức tường cho phép “thao tác sáng tạo” với những mái nhà khác nhau của tổ hợp được thiết kế theo phong cách Nhà Rồng, một loại nhà sàn điển hình của vùng Tây Nguyên của Việt Nam. Mặt tiền của nhà thờ được thiết kế như một tam giác cân và được ghi nhận cho số lượng cửa sổ hình vòm nhỏ. Một cây thánh giá nằm trên đầu của phần tam giác chính của tòa nhà. Nhà thờ là một phần của một khu phức tạp kéo dài 29,6 mẫu (12,0 ha) gồm cả hai tu viện.

Kiến trúc bên trong nhà thờ

 

Nhà thờ bắt đầu xây dựng thời gian không có tháp chuông. Hiện nay nhà thờ có tháp chuông; Tháp được đặt trực tiếp phía sau ngọn đồi chính với chuông nhỏ. Phía sau nhà thờ là một khu phức hợp kiến ​​trúc được thiết kế theo phong cách hiện đại với ba khối nhà chị em từ thiện 3 tầng bao quanh bởi một bức tường sơn màu vàng, những mái ngói màu đỏ.

Trước năm 1975 nhà thờ là tu viện nữ tu cho hơn 50 người Việt Nam chủ yếu làm tu sĩ làm công việc xã hội mở mồ côi, mẫu giáo, tiểu học, dạy học các trường dạy thể thao của Pháp.

Sau năm 1975, nhà thờ được sử dụng để  nuôi dạy rất nhiều trẻ mồ côi và giảng dạy các nghề như dệt, thêu, vẽ tranh, vv … Những đứa trẻ có ích cho xã hội trong tương lai.

Hiện nay, nhà thờ đã trở thành tâm điểm của sự chú ý khi du khách đến Đà Lạt, nhà thờ hàng năm thu hút hơn 1 triệu du khách trong và ngoài nước đến đây.

 

Tổng giáo phận Công Giáo Hồ Chí Minh

Trong diện tích đất 2.093,7 km vuông, lãnh thổ của giáo phận bao gồm thành phố Hồ Chí Minh, ngoại trừ tiểu khu Củ Chi thuộc giáo phận Phú Cường lân cận. Tổng Giáo phận được bao bọc bởi giáo phận Phú Cường ở phía bắc, giáo phận Xuân Lộc ở phía đông và đông nam, giáo phận Mỹ Tho ở phía tây và tây nam.

Lịch sử

Vào giữa thế kỷ 17, nhiều người Công giáo tụ tập lại thành các cộng đồng tại Chợ Quan, Gia Định. Các tu sĩ Phanxicô ngoại quốc đã thành lập nhiều giáo xứ trong khu vực và đồng bằng sông Cửu Long. Sau đó nhiều người Công giáo thoát khỏi cuộc bức hại tôn giáo ở những nơi khác đã chuyển đến khu vực này. Vào cuối thế kỷ 18, khu vực này có 87.297 người Công giáo trong 1.024 trạm truyền giáo. Các quận của Chợ Quan và Chi Hòa ngày trở lại từ năm 1727 và 1771. Vào giữa thế kỷ 19, nhiều người Công giáo địa phương bị giết vì đức tin của họ.

Trong số 117 vị tử đạo Việt Nam được phong thánh vào ngày 19 tháng 6 năm 1988 tại Rôma, có tám người được sinh ra trong vùng. Triều đại Tây Đàng Trong (Tây Chu Kỳ) được khắc từ triều đại Nam Kỳ (Đàng Trong) vào ngày 2 tháng 3 năm 1844. Đại giáo phận sau đó đã bao trùm các tỉnh Đồng bằng sông Cửu Long và Campuchia. Các nữ tu Saint Paul de Chartres bắt đầu làm việc trong giáo phận vào năm 1860 và các nữ tu Carmelites đã có mặt tại đây vào năm 1861, khi các tòa nhà Sem Joseph Saint Joseph được xây dựng. Nhà thờ Đức Bà được xây dựng năm 1877 và ngôi nhà của giám mục đã được xây dựng vào năm 1900.

Tổng giáo phận Sài Gòn được thành lập ngày 24 tháng 11 năm 1960 và Đức Tổng Giám Mục Paul Nguyễn Văn Bình là vị Tổng giám mục Việt Nam đầu tiên của Tổng Giáo Phận Sài Gòn lúc bấy giờ.

Vào năm 1954, gần một triệu người bao gồm cả người Công giáo từ các giáo phận phía bắc di cư đến khu vực và thành lập nhiều giáo xứ ở đó.

Đức Giám Mục Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận của Nha Trang được chỉ định làm Tổng Giám mục năm 1975. Năm 1994, Đức Giáo hoàng Gioan Phaolô II gọi ông đến Rome và ông sống ở đó từ đó và sau đó Vị giám mục đã qua đời vào ngày 16 tháng 9 năm 2002.

Tổng giáo phận Sài Gòn được đổi tên thành Tổng Giáo phận Thành phố Hồ Chí Minh năm 1976 sau khi thống nhất đất nước.

Kể từ khi đất nước áp dụng chính sách đổi mới vào cuối những năm 1980, các hoạt động tôn giáo đã được hoạt động tốt hơn. Người Công giáo địa phương đã tích hợp vào tất cả các hoạt động trong xã hội để đem lại những giá trị Kitô giáo và sự sống cho người dân.

Trong những năm gần đây, tổng giáo phận phục hồi các ủy ban phụng vụ, giáo lý, gia đình, di dân, loan truyền Phúc Âm, hộp thoại liên tôn và truyền thông xã hội. Các hiệp hội Công Giáo và công việc tông đồ của giáo dân cũng bắt đầu làm việc lại. Nhiều cơ sở Giáo hội được khôi phục để đáp ứng nhu cầu tôn giáo ngày càng tăng của người dân địa phương.

Tổng giáo phận đã sản sinh ra các giáo phận Đà Lạt, Mỹ Tho, Phú Cường, Vĩnh Long và Xuân Lộc. Đây là tổng giáo phận lớn nhất trong số ba Tổng giáo phận về số lượng các giáo sĩ và các cơ sở Tôn giáo, Giáo hội và các hoạt động mục vụ.

Tỷ lệ biết chữ trong năm 2009 là 97,9 phần trăm trong tổng giáo phận. Năm 2008, thành phố này đã mù chữ 90.000 người. Theo luật của cuộc tổng điều tra dân số năm 2009, 1.983.048 người hoặc 27,68% dân số tuyên bố tôn giáo của họ – 1.164.930 Phật tử hay 16.26 phần trăm, 745.283 người Công giáo hoặc 10.4 phần trăm (một số khác của Giáo hội Kỷ lục, xem ở trên), 31.633 tín đồ của Cao Đài hoặc 0.44%, 27.016 người theo đạo Tin lành hay 0.37%, 6.580 người Hồi giáo hay 0.09%.